Chương 10

Bước vào lớp trong ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn thích thú của đám bạn trong lớp. cô không quan tâm lắm, dù gì cô cũng đã quen với những ánh mắt đó. Cô bước thẳng tới chỗ ngồi của mình. Bấy giờ cô vẫn còn thấy hơn đau sau 1 tuần nghỉ ngơi. Bước đến bàn mình, đặt cái cặp xuống rồi lại đeo chiếc erarphone của mình vào,vùa nghe nhạc vừa ngắm bầu trời xanh ngắt khiến cô cảm thấy thú vị.
Chợt, một bàn tay giật phắt chiếc earphone của cô đang nghe ra. Cô bực bội quay lại thì chợt nhận ra đó là anh chàng rắc rối  Triệt. cô bực bội cất tiếng:
- Này, cậu làm gì thế? Mới sáng sớm đã muốn gây sự rồi sao?
Dựa vào thành bàn, anh nhìn cô nở một nụ cười tinh nghịch khiến cho đám con gái trong lớp xôn xao, anh nói:
- Đâu có, lâu ngày không gặp, nhớ cậu quá à. Cậu đỡ hơn chưa?
Chợt nhớ đến nguyên nhân khiến cô ra nông nỗi này cũng một phần do anh, cô bỗng thấy bực bội:
- Anh đừng có xạo. Tôi và cậu làm gì thân thiết tới mức đó. Cậu tránh ra đi. Rắc rối.
Triệt giãy nãy lên như đứa con nít làm nũng mẹ, khiến cô thấy khó xử và ngột ngạt bởi ánh mắt sắc như dao cạo của đám con gái trong lớp:
- Ứ Ừ, cậu ác thế? Cậu vô tình thật, tớ từng giúp cậu vậy mà...
Chưa kịp nói hết câu, cô đã đá một cái vào chân Triệt khiến cậu ta"ah"lên một tiếng vì đau. Cô lườm anh như muốn xông vào đập cậu nếu như cậu nói thêm một lời nào nữa. Cuộc đối thoại kết thúc khi tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp. Mặc dù ngồi cạnh Triệt nhưng cô không bao giờ muốn nói chuyện với cậu.
......
Từ từ đẩy cánh cửa phòng của hội học sinh vào, Xuân từ từ bước vào.Trong phòng hiện giờ không có ai. Cô đứng nép sau cánh cửa ngó vào đó,chợt một giọng nói vang lên khiến cô giật mình:
- Chào em, em làm gì ở đây thế?
Cô quay lại về phía người đó cô nhận ra đó là một chàng trai cao từ 1m8 trở lên là ít, khuôn mặt điển trai của anh rất hợp với mái tóc đen được cắt rất style. Trên tay anh đang cầm một sấp giấy mỏng. khi anh nhìn lên cô, cô nhận ra đôi mắt đen rất đẹp sau kính. Chợt nhận ra mình đang nhìn chăm chú anh ấy một cách bất lịch sự, cô ấp úng trả lời:
- Dạ, em muốn tham gia vào hội học sinh, không biết có được không ạ?
anh mỉm cười một nụ cười ngạc nhiên xen lẫn thích thú. Anh nói:
- Ơ, em có ai tiến cử hả? Không thì không được rồi. hội học sinh đủ người rồi.
Lời nói đó khiến cô rất bối rối và shock. Chẳng lẽ cô bị lừa. Đang định trả lời, một giọng nói cất lên:
- Vẫn thiếu mà. Chẳng phải hôm trước, San đã rút khỏi hội học sinh rồi sao.
Vẫn đang ngạc nhiên trước lời nói đó của người đó, và không ai khác chính là Nhất Băng- hội trưởng hội học sinh quyền lực. Không để anh chàng kia nói gì, Băng nói tiếp:
- Thôi được rồi, cô vào đi. Trước tiên hãy dọn dẹp đi. Cậu nữa Minh, cậu chưa giải quyết xong việc hôm qua phải không?
Lúc này, anh chàng tên Minh mới sực tỉnh, anh trả lời:
- Ừm, cũng sắp xong rồi mà.
Nói xong anh quay qua Xuân đang đứng nãy giờ ngơ ngác, mỉm cười nói:
- Chào em. Chào mừng em tới hội học sinh. Anh là Nhật Minh, hội phó là hội học sinh còn anh chàng kia chắc em biết rồi nhỉ?

Chuong 10

Hơi ngập ngừng, cô trả lời:
- Dạ. Em chào anh. Em là Diệp Xuân. Rất vui được gặp anh, mong anh giúp đỡ.
- Được rồi, mọi người bắt đầu làm việc đi, hôm nay chỉ có 3 người thôi, mọi người có việc bận rồi.
Nói đến đó, ah quay ra nói với Xuân như một lời đe dọa.
- Còn cô, lo mà làm việc cẩn thận đi.
Nói xong anh quay đi vào phòng của mình làm việc tiếp. Minh thì mỉm cười với cô rồi cũng vẫy tay chào cô rồi cũng về phòng mình làm việc, còn cô bé đừng đó. Kể từ nay cô đã là thành viên của hội học sinh vì thế cô phải cố gắng hơn nhiều.
Giờ ăn trưa tại canteen của trường Lâm quang
- Mày biết tin gì chưa, con bé mới vô trường , được tham gia vào hội học sinh đó.
- Cái gì? Mày có lộn không vậy. làm sao thế được.
- Bất công. Không biết nó có ai đỡ lưng thế nhỉ?
-.....
Tiếng bàn tán về việc Xuân tham gia vào hội học sinh khiến không ít học sinh bất mãn nhưng không ai dám phản đối vì đó là quyết định của hội trưởng mà.
- Hey, cậu vào hội học sinh thật hả?
Giọng nói trẻ trung, vui vẻ của Triệt khiến cô giật mình, ngước nhìn anh chàng đang mỉm cười vui vẻ với mình như một đứa con nít nhiều khi khiến cô không thể ghét cậu ấy được nhưng khổ nổi chính cậu lại cho cô nhiều rắc rối nên nhiều lúc cũng khiến cô khó chịu.
- Hả? À ừm. Có gì không  cô trả lời.
- Chúc mừng nha. Từ giờ đỡ lo bị "quan tâm" rồi nhá.
Giật mình trước lời nói của Triệt, cô nhìn khuôn mặt tươi cười như trẻ con của cậu. chẳng lẽ cậu cũng biết cô được "quan tâm". Không nói gì, cô im lặng nhìn cậu quan sát một lúc rồi mới nói tiếp.
- Thì sao chứ. Tại ai đó mà tôi ra thế này thôi. Không nói chuyện này nữa. tam biệt, tôi đi đây
Nói xong cô bỏ chạy một mạch về lớp. Và trong lớp cô cũng cố bỏ ngoài tai tất cả những lời xì xầm đó. Cô thực sự ngán ngẫm và khó chịu khi mọi người cú bàn về việc đó nhiều đến mức không cần thiết. Hầu như ai cũng khó chịu khi cô được vào hội học sinh cả. Nhưng đành chịu thôi ^^.

Chương 9

Mở mắt ra, trước mắt Xuân là một căn phòng cực VIP. To, rộng và được thiết kế vô cùng sang trọng, có mơ cô cũng không dám nghĩ mình sẽ được bước vào căn phòng như thế này. Hơi giật mình trước căn phòng đó, cô ngồi bất dậy nhưng chợt khựng lại vì đau. Lúc này cô mới dần hiểu ra rằng mình đang ở bệnh viện. Nhìn đống dây nhở đang cắm trên tay cô khiến cô, thấy khó chịu, toàn thân đau nhức, băng bó khắp nới. cô không ngờ vụ "hội đồng" đó lại nặng đến như thế.
- Em tỉnh rồi à?
Một giọng nói quen thuộc khiến cô chợt thấy ấm lòng. Quay lại về phía người đó. Đó là anh Phong, anh ấy đang mỉm cười hiền lành với cô. Anh nhẹ nhàng đến bên cô.
- EM đỡ chưa? Em hay thật đấy. Em gặp rắc rối như thế này mà không nói với anh sao?
Lời nói trách móc của anh khiến cô hơi thấy giật mình nhưng cô vẫn mỉm cười trả lời:
- Hihi, em không sao đâu mà, em khỏe lắm. Mấy vết thương này nhằm nhò gì chứ ạ? Anh đừng lo cho em. Cảm ơn anh nha.
Khẽ thở dài, anh mỉm cười rồi cốc đầu cô một cái:
- Ngốc ạ. Như thế này mà nhẹ sao? Mà tại sao em lại bị như thế?
Thoáng ngập ngừng trước câu hỏi cảu anh nhưng cô không muốn cho anh biết lí do. Cô không trả lời mà chỉ im lặng. Cô đang muốn lảng tránh vấn đề đó.
- Cô tỉnh lại rồi à?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên làm tan đi bầu không khí nặng nề lúc nãy. Cô thầm cảm ơn nhìn về người con trai thanh tú đó đang lạnh lùng bước vào phòng. Tính cách của anh giống như tên Băng của mình, không ai hiểu được anh, lúc nào anh cũng bận rộn với cộng viêc. Nghe nói anh còn đang làm việc ở công ty của tập đoàn AJ. Cô trả lời:
- Dạ.
Lời nói có vẻ ngượng ngập, khiến cô như muốn đỏ mặt lên. Băng dường như không quan tâm tới điều đó, anh quay sang Phong anh lên tiếng hỏi:
- Tại sao cậu còn ở đây? Chẳng phải hôm nay các công ty trực thuộc tập đoàn sẽ họp sao?
Phong khẽ thở dài ngán ngẫm , anh trả lời:
- Ừm. tí nữa tớ sẽ ghé qua. Mà chẳng phải cậu cũng phải đi sao?
Khuôn mặt không thay đổi, anh cất tiếng:
- Đương nhiên, tớ chỉ lo cho cậu quên nó mà thôi.
Nói xong, anh quay sang chỗ cô bé, nãy giờ đang theo dõi cuộc đối thoại của 2 người, anh nói:
- Cô rảnh rỗi quá nhỉ? Không ngờ cô thích chơi nổi bằng những vụ đánh nhau như thế nhỉ.
Mặc dù rất nể phục anh nhung cô vẫn thấy ghét cái thái độ của anh, cô dường như muôn quát lại nhưng kìm nén. Cô rất khó chịu vì lúc nào mọi người cũng nghĩ tất cả là do cô. Thấy cô không nói gì, anh lên tiếng tiếp:
- Nếu cô có thời gian rảnh như thế thì hãy tham gia vào hội học sinh đi. Ở đấy đang thiếu người đấy.
Lời nói vừa rồi của không khỏi khiến cả Phong và Xuân ngạc nhiên. Từ trước giờ, anh chứa đề nghị ai vào hội học sinh cả nhưng điều ngạc nhiên hơn là anh đang muốn giúp cô thoát khỏi bớt rắc rối không cần thiết.Hiểu được ý đó, Phong cũng đồng ý với Băng:
- Đúng đấy. Anh nghĩ em vào đó rất tốt đấy.
Cô định từ chối nhưng một giọng nói khác vang lên khiến cho cô giật mình:
- Phải đấy. Cũng vui mà. Phải không nào?
Chuong 9

Vũ bước từ vào phòng với nụ cười tinh nghịch trên môi như có vẻ có ý trêu đùa. Xuân hơi ngạc nhiên, một phần là do đây là lân đâu tiên cô gặp 3 cậu chủ cùng lúc và thứ 2 là do cả 3 người đó đầu có cùng suy nghĩ.Nhưng cô lại không muốn vào hội học sinh. Cô không muốn dựa dẫm mà muốn tự mình vươn lên. Cô lên tiếng định từ chối:
- Em xin lỗi, chắc em không vào được đâu... em...
- Đó không phải là yêu cầu mà là mệnh lệnh. Cô tưởng phí thời gian vào đánh nhau và nằm một chỗ sẽ có ích cho cô trả nợ sao? Cô quên mất mục đich mình đến đây rồi à? Tiền viện phí cũng sẽ tình vào số nợ của gia đình cô đấy. Tôi không muốn phí thời gian. Ngay khi cô đi học lại, hãy đến ngay hội học sinh. Tôi nói lại lần cuối đó là mệnh lệnh.
Sau một tràng nói dài của Băng, khiến cô chợt nhớ thấy khó chịu. Cô không nói gì mà im lặng để suy nghĩ lại những gì vừa rồi. Phong phá tan sự căng thẳng bằng lời nói nhẹ nhàng, ấm áp của mình. Khẽ xoa đầu cô,anh nói:
- Em đừng quá lo về lời của Băng. Em hãy cứ tham gia vào hội học sinh đí. Còn bấy giờ em hãy nghĩ đi nhé. Tối gặp lại em nhé.
- Nhưng...em... dạ, em sẽ tham gia ạ.
Lần này đến lượt Vũ cất tiếng:
- Ừm, được rồi. Chúng ta đi thôi nào. Để cho "công chúa rắc rối" nghỉ ngơi nữa chứ.
Lời nói có ý trêu đùa của anh khiến cho cô thoáng xấu hổ. Anh và Băng đi ra trước, còn Phong ở lại, anh nói với cô bé. Anh thật tốt khi luôn an ủi và động viên cô ngay từ khi cô mới tới. Vì thế cô vô cùng kính trọng anh.
- Em nghỉ đi nhé. Tạm biệt em nhé.
Anh đứng dậy và đi ra khỏi phòng trước khi đi anh khẽ hôn nhẹ lên mái tóc của cô khiến cô thoáng đỏ mặt, ấp úng nói:
- Ơ, dạ. Em... chào anh. Anh đi vui vẻ nhé. Em xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng.
Anh không nói gì mà chỉ mỉm cười với cô rồi quay đi. Bước tới cánh cửa anh cất tiếng:
- Nếu muôn xin lỗi thì em hãy nghĩ đi mau khỏe lại nhé. Anh "thèm" uống ca cao của em rồi đó.
" Cạch"
Cánh cửa đóng lại. Trong phòng giờ chỉ còn lại mình cô. Khẽ thở dài, xoa xoa cánh tay đang đau âm ĩ, cô thấy buồn. Có lẽ cô đang bắt đầu thấy hối hận vì quyết định của mình chăng? Giờ cô thật không biết phải làm sao, không ngờ mọi chuyện lại trở nên như thế này. Cô nhắm mắt lại để cố quên đi mọi rắc rối này rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Chương 8

"Rầm"
Một đứa con gái với mái tóc dài, đen, thẳng hợp với đôi mắt đen của cô.Cô ta khá đẹp nhưng lại là một nét đẹp đanh đá. Nó đi thẳng một mạch tới bàn của Xuân đang ngồi, giật phắt chiếc tai nghe của cô ra. Bực bội, cô ngồi dậy, dụi mắt nhìn xem người vô duyên đang đứng trước mặt mình là ai, cô bực bội hỏi:
- Cô là ai thế? Tại sao lại làm phiền tôi.
Con bé đó không trả lời câu hỏi đó, quắc mắt nhìn cô, nó lên giọng ra lệnh cô:
- Đi theo tao.
Nói xong con bé đó quay đi, bỏ ra ngoài. Mệt mỏi đứng dậy vươn vai, từ bước theo đứa con gái lúc nãy trong ánh mắt thích thú, hả hê của đám bạn trong lớp.
Tại khu nhà kho ở sau trường. Đúng là trường cho nhà giàu, cả nhà kho cũng to và đẹp hơn bình thường nhiều. Xuân đang đứng giữa một đám con gái kênh kiệu. Có 5 đứa con gái kể cả đứa lúc nãy gọi cô ra. Theo tất cả 5 đứa con gái này đều thắt chiếc nơ đen. Điều đó chứng tỏ là họ học lớp 12. ( đồng phục của trường Lâm Quang là con gái mặc áo sơ mi dài tay kết hợp váy đen, con tria mặc quân đen dài áo sơ mi dài tay, có thể kết hợp với ao khoác kaki dài tay hoặc áo len ko tay có in logo của trường.Con trai và con gái có thể thắt nơ hoặc thắt carvat tùy ý, khối 10 sẽ là màu xanh nước biển, 11 là màu đỏ thẫm, 12 là màu đen).
Đưa mắt nhìn hết đám con gái kênh kiệu đang đứng trước mặt mình, cô không nói gì. Một đứa con gái tóc ngắn hơi xoăn, đôi mắt sắc sảo bước tới trước mặt cô, cất giọng khinh khỉnh hỏi:
- Mày là con bé mới chuyển tới trường đúng không?
Cô bé đáp:
- Phải. Có gì không? Tôi không quen các chị, không biết hôm nay tại sao tôi lại có "diễm phúc" được gặp các chị vậy ạ?
Nghe lời nói như có vẻ thách thức của cô, khiến cho những người đang đứng trước mặt cô, không khỏi tức giận, một đứa con gái nhìn giống con bé lúc nãy( chắc là 2 chị em sinh đôi) quắc ánh mắt lạnh lùng vào cô nói:
- Khẩu khí cũng gớm nhỉ? May mắn vô đây mà còn không biết thân biết phận. Mày không nghe câu "trèo cao té đau" à?
Lời nói khinh khỉnh của đứa con gái vừa rồi khiến cô bực mình. Cô mới vào trường được hơn 1 tuần mà gặp phải bao nhiêu là truyện rắc rối. Cô bực tức trả lời:
- Mấy chị cần gì thì cứ nói ra đi. Tại sao cứ phải nói như thế nhỉ?
" Bốp"
Cái tát bất ngờ khiến cô tối sầm mặt mày lại. Đây không biết là cái tát thứ mấy mà cô nhận được khi cô bước chân vào trường này. Cô tức giận nhìn đứa con gái vừa tát cô. Mái tóc dài, xoăn tít của nó, càng khiến nó thêm đáng ghét. Cô kìm nén đưa ánh mắt sắc lạnh cho nó:
- Tôi làm gì sai chứ? Các người chỉ biết đánh người vô cớ thôi sao? Không nói rõ lí do thì đừng trách tôi.
Nhéch mép tạo nụ cười khỉnh, nó đáp:
khinh
- Mày đừng giả bộ ngây thơ không biết gì như thế. Trông chỉ càng đáng ghét hơn thôi. Chẳng phải mày đang cố tìm một anh chàng nào đó để nương thân à?
Lại cái giọng đáng ghét đó. Lúc này, cô thực sự rất tức giận:
- Các người chỉ biết nghĩ từ bụng ta ra bụng người như thế thôi sao? Tôi đâu phải là người ăn bám như ai đó.
" Bốp"
Cái tát từ đứa con gái lúc nãy gọi cô ra khiến cô không khỏi choáng váng. Nó cất tiếng nói:
- Mày còn láo. Chẳng phải hôm qua mày ve vỡn anh Băng sao? Chắc mày cố ý cắt tay mình rồi nhờ anh Băng lo cho mình chứ gì? Xin lỗi mày nhé, tỉnh mộng đi. Mày tưởng anh ấy để ý mày à. Mơ đi. Hãy tỉnh khỏi giấc mộng nàng lọ lem đi cưng. Đã thế hôm này mày còn dám thủ thỉ to nhỏ gì với Triệt nữa. Bộ mày tính "cua" hết hotboy của trường này à. Đúng là ngu ngốc mà. Mày chỉ là 1 đứa nghèo kiết xác thôi
Những lời nói của con bé đó, khiến cô không khỏi tức giận, cô giơ tay và đánh một thật mạnh vào mặt của con bé kia:
- Các người tưởng mình ngon lắm sao? Bộ các người giàu có à? Đó chẳng phải do các người ăn bám bố mẹ mình sao? Thật ngu ngốc. Các người thật vì mấy đứa con trai đó mà đánh tôi sao? Các người...
Chưa kịp nói hết câu, 2 con bé sinh đôi xông lên, đẩy cô té xuống phía trước, rồi cả đám xúm lại đánh cô tới tấp, vừa đánh chúng vừa nói những lời miết thị cô. Nghiến răng, cô quyết không khóc vì những thứ tầm thường đó. Dù chúng có làm gì, cô cũng không hé ra một tiếng kêu, không tỏ ra yếu đuối. Dừng tay lại, đứa con gái còn lại với mái tóc ngắn cúi xuống, nâng cắm cô lên. cô nhìn thẳng vào mặt nó, không tỏ ra một chút sợ sệt nào. Ánh mắt sắc lạnh thoáng khiến nó ngập ngừng sợ hãi. Nó vội đẩy đầu cô bé ra rồi đạp lên bàn tay hôm qua bị đứt. Nó đe dọa:
- Mày hãy đợi đấy! Hôm nay chỉ là cảnh cáo thôi. Liệu hồn mà biết thân biết phận.
Chuong 8

Không nói gì, cô chỉ quắc mắt nhìn đám đó. Khóe miệng tanh tanh mùi máu. Quả là đau thật nhưng nó sẽ không khiến cô từ bỏ đâu, cô còn mục đích hơn nhiều, khẽ nhéch tạo ra một nụ cười khinh bỉ như một lời thách thức bọn con gái đó. Con bé kia càng tức hơn, nó càng dẫm mạnh hơn lên bàn tay của cô. Cắn chặt răng để nén tiếng la của mình.
Thấy sự lì lợm của cô khiến cho đám con gái đó càng tức hơn nhưng có chút gì đó hơi sợ. Từ từ đứng dậy, dựa lưng vào tường, cô nhìn thẳng vào đám con gái đang đứng đó, không nói gì mà đúng hơn cô không đủ sức để nói. Cô cố chịu đựng để không gục ngã trước những kẻ đáng ghét đó.
Bầu không khí im lặng, cẳng thẳng bị phá vỡ bởi tiếng đe dọa của con bé tóc ngắn:
- Lần này tao tha, lần sau thì đừng có trách. Liệu hồn mà biết thân biết phận.
Không nói gì chỉ liếc nhìn tụi nó một lúc rồi lên tiếng trả lời:
- Không còn gì nữa thì các người đi đi, tôi không quan tâm và tôi cũng chẳng dụ dỗ ai cả vì thế đừng lo tôi cướp hotboy của trường này. Có chăng họ cũng tự đến thôi. – cô nhéch mép nói.
Lời nói đó khiến con bé sinh đôi kia nổi khùng lên định đánh cô một cái thì một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Dừng lại. Các cô đang làm gì vậy?
Nhìn về người đang đi tới, cô nhận ra đó là anh Phong. Cô khẽ mỉm cười.nụ cười đó cũng khiến cô cảm thấy đau. Có lẽ sau câu nói dài lúc nãy cô đã kiệt sức rồi. Bỗng thấy mình mệt rũ đi, bầu trời bỗng nhiên tối sầmlại. Cô bé ngất đi nhưng lúc đó cô vẫn nghe một tiếng gọi hoảng hốt vàlo lắng của ai đó

Chương 7

Sáng hôm sau, cô bước vào lớp với chiếc cặp đã bị rách một bên quai. Mái tóc dài buộc cao cũng như quyết tâm không bao giờ thua trước đám nhà giàu đáng ghét kia. Cô đeo thêm chiếc earphone, nhạc sẽ giúp cô bình tĩnh và không phải nghe những lời nói khiêu khích của đám học sinh xung quanh, từ từ bước về chỗ ngồi hy vọng hôm nay sẽ không có gì.
"Rầm"
Chiếc ghế cô ngồi bị gãy chân khiến cô bị té. Cô tức giận đứng lên trong tiếng cười khinh bỉ, trêu trọc của đám học sinh trong lớp. mặc dù tức nhưng cô không nói gì mà chỉ im lặng dứng dậy, phủi bụi trên váy rồi bình thản đổi chiếc bàn đó đi sang bên cạnh. Một giọng nói tức giận vang lên từ một đức con gái tóc đen thẳng với đôi mắt nâu đanh đá:
- Mày làm hư chiếc bàn rồi. Mày phải bồi thường chiếc bàn cho trường chứ.
Lời nói của con bé tóc đen đo khiến cho mấy đứa trong lớp nhao nhao lên. Cô bình thản liếc nó bằng ánh mắt sắc lẻm, trả lời:
- Haizz... tôi không ngờ cô ngốc mà mắt cô cũng có vấn đề nữa. Cô nhìn mà không biết chiếc ghế đó bị cắt à. Làm sao một chiếc ghế bằng kim loại mà có thể dễ dàng bị gãy được.
Cả lớp khẽ "ồ" một tiếng. Còn con bé kia đang tức đến sôi máu vì bị hạ nhục, nó giơ tay lên tát " bốp" vào cô một cái rõ đau:
- Mày... còn tỏ ra ta đây nữa nhỉ? Mày được lắm.
Vừa định giơ tay đánh lại cô, cô chụp tay nó lại rồi tát lại nó một cái "bốp" rõ kêu. Cô khinh khỉnh trả lời:
- Đùa thì cũng có mức độ thôi. Đừng tưởng cô có thể đánh tôi lần thứ hai chứ. Cô tưởng tôi sẽ nhường cô mãi sao.
Ánh mắt sắc của cô nhìn thẳng vào con bé đó khiến nó hoảng sợ. Cánh tay của con bé đang bị cô giữ chặt lại. Đương nhiên sức của một tiểu thư làm sao đọ lại được sức của một cô bé đã có thành tích thể thao cao nhất ở bên nữ được ( ở trường cũ ^^).
Thấy tình thế của bạn mình đang bất lợi, một đám trong lớp xông lên tính đánh cô bé để "cứu" bạn.
- Chào mọi người! Có chuyện gì mà mới sáng sớm đã ồn ào thế.
Giọng nói ngái ngủ của một cậu con trai đang bước vào lớp. Khẽ gãi đầu rồi lấy tay che cái ngáp ngái ngủ của mình. Mặc dù đang ngái ngủ cũng không làm cho cậu ấy mất đi vẻ đẹp mà còn ngược lại. Nó làm cho khuôn mặt điển trai, đầy nét tinh nghịch của cậu thêm phần dễ thương như một đứa trẻ hơn. Đám con gái trong lớp nhôn nhao lên:
- A, cậu đi học rồi à...
- Chào cậu nhé...
- Lâu không gặp...
- .....
Chuong 7

Đám con gái thi nhau nói như muốn thu hút sự chú ý của cậu ta. Khẽ mỉm cười gật đầu, một nụ cười baby của anh cũng khiến đám con gái trong lớp sướng rần, khẽ đỏ mặt. Từ lúc anh bước vào lớp, mọi ánh mắt đều bị hướng sự chú ý vào anh. Lúc đó, tại lớp, một cô bé đang đứng ngó trân trân vào anh, không hẳn vì vẻ đẹp trai của anh mà vì nó khiến cô nhớ tới một sự kiện không mấy hay ho. Đó là Xuân. Cô nhìn anh ta không nói gì. Lúc này anh mới nhìn sang cô bé - nguyên nhân của sự ồn ào ngày vào buổi sáng sớm này. Anh cũng ngạc nhiên không kém. Cô không nói gì, bỏ ra khỏi lớp trước khi anh kịp nói điều gì. Vội bỏ cặp vào chỗ nào đó, anh bỏ ra ngoài theo cô.
Đi tới một chỗ vắng so với bên ngoài, cô đứng lại thở phào. Cô không muốn gặp anh ta, kẻ mà hôm qua cô đã chót có cư xử quá đáng. Đứng dựa lưng vào lan can, cô nhìn ra qua cửa sổ bất chợt anh chàng mà cô muốn né xuất hiện khiến cô không khỏi ngạc nhiên đến xém té lăn ra đất nếu không có cái lan can để giữ.
- Ồ, cô học cùng lớp với tôi à.
Giọng nói tinh nghịch của anh khiến cô ngập ngừng.
- Ơ... ừm... thì sao?
Anh cười lớn trả lời:
- Haha... không sao. Tôi chỉ vui quá thôi. À, chúng ta là bạn cùng lớp đúng không vậy nên đổi cách xưng hô đi he. Mình là Minh Triệt. Rất vui được gặp cậu.
- Ơ... ừm... tôi là Diệp Xuân.
Khẽ ngạc nhiên trước cái tên của cô bé, vì anh đã nghe nó ở đâu rồi. Anh mỉm cười nói:
- Ừm, tên đẹp ha. Tự dưng nhìn cậu tớ nhớ vụ hôm qua quá ha.
Nói xong cậu ta cười to như một đứa trẻ khiến cô đỏ mặt vì cảm giác như mình đang bị trêu trọc.
- Hừm... kệ tôi. Anh đừng có đi kể với ai vụ đó đó.
- Hehe. Sao thế? Vui mà? À, hôm nay mới nhìn rõ, mặt cậu có nhiều vết thương vậy? Sao thế? Mà sáng sớm có vụ gì vậy?
Hơi giật mình khi Triệt để tay lên chỗ mà cô băng ở trên trán. Vội đẩy tay anh ra, cô trả lời:
- Không có gì. Trong lớp cậu làm ơn đừng tỏ ra quen tôi.
Nói xong, cô bỏ chạy về lớp. Không hiểu sao, có có cảm giác nếu mình thân thiết quá với anh ta, cô sẽ gặp nhiều rắc rối hơn. Nói xong, cô bỏ chạy thẳng về lớp trước khi Triệt kịp đặt thêm bất cứ câu hỏi nào.
Trở về lớp, vừa đeo chiếc earphone vừa ngồi nhìn khung cảnh của sân trường qua khung cửa sổ khiến tâm trạng của cô thoải mái hơn và tạm quên đi những thứ xung quanh.
Ầm
Chiếc cặp từ đầu đặt cái "ầm" lên bàn cô khiến cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Cô giật mình nhìn lên với ánh mắt tức tối nhìn chủ nhân của chiếc cặp vô duyên ấy. Đó là Triệt. Cô khẽ thở dài, than thân tại sao cứ phải gặp những người mình không muốn gặp hoài thế. Anh lên tiếng trước:
- Chào bạn. Mình là Minh Triệt. Rất vui được gặp cậu. Chúng ta là bạn nhé. Cậu là Diệp Xuân đúng không.
Ngạc nhiên trước câu hỏi và vẻ mặt đóng kịch "vờ như không biết" của anh cô trả lời:
- À, vâng, rất vui được gặp cậu.
Cô trả lời và khẽ bắt tay của anh. Lúc này cô chợt nhận ra là mình sẽ"được" gặp rất nhiều điều thú vị trong tương lai vì việc vừa rồi. Anh ngồi xuống ngay chỗ bên canh cô, càng khiến đám con gái ghen tức hơn. Cô tức anh lắm, vì anh mà cô sẽ phải gặp rắc rối hơn. Không nhìn anh, cônói nhỏ đủ để cho Triệt nghe thấy:
- Anh rắc rối quá. Anh quên những gì tôi nói rồi sao?
Anh hồn nhiên đáp và cũng không nhìn cô:
- Đương nhiên là không rồi. Vì không muốn mọi người biết chúng ta quen nhau nên tớ mới làm thế.
- Hừ... sao anh không đi làm quen với người khác ấy. Đồ rắc rối.
- Không thích. Tớ muốn làm bạn với cậu cơ.
Nhìn anh chàng vừa nói vừa cười trước mặt mà khiến cô không khỏi bực mình. Cô đe dọa:
- Tùy anh. Rồi anh sẽ phải hối hận thôi.
Nói xong cô đeo earphone vào, bật nhạc lên rồi nằm gục xuống bàn như không muốn nghe thêm bất cứ lời nói nào của anh chàng đang ngồi ngay cạnh mình. Cũng may, hôm nay là giờ tự quản nên cô có thể tha hồ ngủ nhưng do đám con gái cứ tíu tít bên anh chàng ngồi bên khiến cô không khỏi bực mình nhưng cô nhẹ giọng nói với anh:
- Cậu không phiền khi đi ra khỏi đây được chứ. Cậu ồn ào quá.
- Ơ, tớ có nói gì đâu.
Nhìn ánh mắt đang muốn nói " đi đi" của cô làm anh bật cười. Anh xoa đầu cô bé rồi đứng lên đi ra ngoài. Đám con gái cũng ra theo nhưng trước khi ra cũng không quên quắc mắt cho cô một cái.
Giờ ăn trưa đến nhưng cũng không làm cô thêm đói. Từ sáng tới giờ, ngoài nằm một đống trên bàn do hôm nay là giờ từ học ra thì đâu có làm cái gì nữa chứ.

Chương 6

Tối hôm đó, mọi người ai cũng nhận ra trên mặt của cô bé có nhiều vết thương hơn "cần thiết". Cho dù bị hỏi thế nào, cô cũng không nói ra lí do. Cô không muốn mọi người biết về những gì cô đã trải qua lúc sáng. Cô thầm nghĩ đến những truyện hồi sáng mà trong lòng hơi chút hối hận, có lẽ cô hơi nóng nảy mà thách thức con bé kia. Nhưng dù gì mọi chuyện đã qua, việc đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Từ giờ cô sẽ chuẩn bị tinh thần để đương đầu với những khó khăn trước mắt thôi. Cô mệt mỏi vươn vai rồi đi ngủ sau khi đã làm xong.
Sáng hôm sau, cô tới lớp sớm. vừa đến cô đã thấy trên bàn cô đầy rác bẩn. đám học sinh xung quanh thì cười khúc khích, tỏ vẻ thích thú. Mặc dù tức giận nhưng cô chỉ thở dài một cái rồi bắt đầu dọn dẹp sao cho kịp giờ học. Thấy thái độ bình thản của cô, đám học sinh trong lớp tức lắm nhưng chắc chắn bọn họ sẽ còn nhiều trò đê tiện khác nữa.
Đến giờ ra chơi, Tuyết Nhi bước tới bàn của cô nói:
- Hãy nhớ những gì tao nói hôm qua đấy.
Liếc nhìn con bé đó, cô đáp:
- Tôi không phải là loại thiểu năng đến nổi không nhớ mọi chuyện hôm qua. Giờ cậu không còn gì thì tôi xin phép đi ăn trưa.
Nói xong, cô đẩy con bé Tuyết Nhi ra rồi đi một mạch tới canteen. Ăn trưa xong cô đi thẳng lên sân thượng. Cô bé muốn được yên tĩnh một mình. Ngôi trường mới này có quá nhiều khác biệt so với cô, moi thứ đều quá rắc rối. Ngay ngày đầu tiên đi học, cô đã không yên rồi. Dù có hơi bực mình nhưng cô vẫn cố kìm nén vì đây là điều cần thiết, cô không muốn làm phiền người khác phải quan tâm tới mình. Giờ ăn trưa kết thúc, cô bước vào lớp với chiếc earphone đang còn đeo trên tai, cô không muốn nghe những lời bàn tán, chế giễu của những người xung quanh. Bước đến chiếc bàn, cô thấy có vài người đang đưa ánh mắt hiếu kì nhìn cô, có vài người lại cười khúch khích tỏ vẻ thú vị. Theo linh cảm của cô, thì chắc chắn sẽ có chuyện gì xảy ra. Cố nhắm mắt làm ngơ, cô lấy sách từ trong hộc bàn ra để chuẩn bị cho tiết học sau, bất ngờ cô bé "ah" lên một tiếng.vội rụt tay lại. tay cô đang bị chảy máu, lối vội cuốn sách ra. Nó đã bị xé nát tươm, trên đó là chiếc dao lam mà lúc nãy đã cắt trúng tay cô.Nắm chặt bàn tay đầy máu do vết thương, cô cố kìm nén trước sự "hào hứng" và thích thú của đám học sinh trong lớp. "Nếu bây giờ mà phản ứng thì sẽ càng khiến bọn nó thích thú. Nhất định không" cô bé thầm nghĩ.
Cô xin phép giáo viên đi lên phòng y tế để băng vết thương và đồng thời đi xả stress.
Bước vào phòng y tế, cô bất chợt thấy Băng. Anh đang đứng gần tủ thuốc,hình như đang lấy thuốc gì đó. Cô hơi ngạc nhiên không biết làm gì. Anh chợt lên tiếng trước:
- Tay cô bị sao thế?
- Không có gì đâu. Chỉ là do em bất cẩn thôi. Ang ở đây làm gì?
Anh không trả lời mà đi thẳng đến chỗ cô, kéo tay cô lại gần chiếc ghế,anh đẩy cô ngồi xuống rồi lấy bông băng để băng vết thương cho cô. Lúc đó, cô bé chợt khẽ thấy cảm động. Thì ra anh ta cũng không xấu. Mặc dù băng không đẹp bằng của Phong nhưng ít nhất nó vẫn ổn. anh chợt lên tiếng:
- Tôi ghét ai đụng đến người của gia đình tôi.
Cô hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ lại cũng đúng, dù gì cô cũng đã kí hợp đồng với tập đoàn AJ rồi mà
Nói xong anh đứng dậy bỏ ra ngoài khi cô chưa kịp cảm ơn.
Cô ở trên phòng y tế đến hết tiết cuối. Một phần do cô không muốn quay lại lớp và một phân cô đang cảm thấy rất mệt. Nằm ngủ thiếp trong cái phòng y tế sang như khách sạn 5 sao này thì thật tuyệt.
Khi cô bật dậy thì mọi người đã ra về từ lâu. Cô vội quay về lớp lấy cặp thì nhận ra rằng cặp mình đã "mất tích". Có một tờ giấy để trên bàn:
Cặp của mày đang ở trên cây cao nhất trường, ngon thì đi mà lấy.
Cô shock trước hành động đó. Cây cao nhất trường sao. Chẳng lẽ cô phải trèo cây sao. Khẽ thở dài rồi cô cũng lật đật chạy ra cái cây đó.
Cái cây này cũng khá cao, cỡ tâm từ 5-6m và cô có thễ thấy chiếc cặp của mình đang treo trên đó. Bắc thang rồi leo lên cây. Ngồi trên cành cây to nhất, cô cố với chiếc cặp. Chiếc thang bất chợt bị gãy mất cái chân.May lúc đó cô đang ở trên cây, không thì đã bị té rồi. Giờ cô đang ở trên 1 cành cây cao hơn 5m. cô lại rời vào một tình huống dở khóc dở cười của mình. Lúc này cô mới thực sự sợ. Trời cũng đã bắt đầu tối. Cô định liều nhảy xuống, hi vọng sẽ không có gì nghiêm trọng xảy ra. chợt một giọng nói vang lên:
- Cậu đang chơi trò gì trên đó vậy?
Một chàng trai đang đứng cách cái cấy mà cô đang leo không xa lắm. Cô vừa mừng vừa sợ. Anh bước lại cái cây, ngước nhìn cô, anh hỏi:
- Cậu thích trèo cây thế sao?
- Không. Tôi đang bị mắc kẹt trên cây nè. Chiếc thang bị rớt rồi.
Cô nhìn anh với ánh mắt cầu cứu. Anh bật cười, trêu đùa cô:
- Chà, tôi tưởng cậu thích trèo cây như khỉ chứ.
Cô tức giận đến không nói. Cô đang rất bực vì bị bọn kia chơi cho một vố. Cô không nói gì mà chỉ im lặng. Anh nhìn cô một lúc rồi, dang hai tay ra nói:
- Cậu nhảy xuống đi, tôi đỡ cho.
Ngạc nhiên trước lời nói của người đứng trước mặt mình, cô nói:
- Ơ, anh đùa à?
Anh nói nhanh:
- Thế giờ cậu ở trên cây luôn. Tôi đi về.
Vội cản anh lại:
- Ơ không, đừng. làm ơn đi mà. – cô nghĩ lại, dù gì lúc nãy mình cũng tính nhảy rồi mà.
Anh chàng quay lại cười tinh nghịch trước lời thỉnh cầu của cô bé, anh đứng dưới cây và đợi cô bé nhảy xuống. Thoáng lưỡng lự nhưng khi quay đầu lại, cô thấy một con sâu róm đang ở gần đó, cô hét lên rồi nhảy ùm xuống trước sự ngạc nhiên của anh.
- A...a...a....
Cô té, đè lên cậu con trai. Đang còn hoảng sợ do con sâu lúc nãy, cô cứ ôm khư khư anh. (sâu là thứ mà cô bé sợ nhất). Mất một lúc sau cô mới nhận ra hành động khiếm nhã của mình, vội đừng dậy, có nói:
- Xin...lỗi... và cảm ơn.
Nói xong, cô cầm cặp chạy đi mất. để cho anh chàng kia ngồi cười điên cuồng. Lần đầu tiên anh gặp một người ngốc nghếch đến thú vị như vậy.
Chuong 6

Tối hôm đó, sau giờ ăn tối, Phong kéo tuột cô bé vào phòng của anh "tra hỏi"
- Hôm nay em làm gì? Tại sao tay em lại bị đứt.
Cô ấp úng trả lời, cố tỏ vẻ bình thường:
- Ơ... à không...có gì đâu ạ. Em lỡ tay cắt trúng cái dao trong giờ thực hành sinh.
Cô bịa đại lí do. Mà cũng đúng là hôm đó cô có tiết thực hành sinh mà. Nhưng Phong vẫn nghi ngờ. Anh nhìn cô chằm chằm để chắc chắn cô nói thật:
- Thật không?
Cô cương quyết trả lời:
- Thật mà. Anh phải tin em chứ. Chắc chắn luôn.
- Ừm... anh tạm tin em nhưng dù gì em cũng phải cẩn thận hơn chứ. Em thật là... Ngày đầu tiên đi thì bị té cầu thang, ngày thứ hai thì bị đứt tay và rách cặp.
Cô cười trừ nhìn anh, gãi đầu có vẻ e thẹn nhìn cô như một đứa bé khi bị bố mẹ phát hiện ra tội quậy phá mà mình đã làm:
- Hihi... có sao đâu anh. Mấy vết thương nhỏ như con thỏ này thì làm gì được em chứ.
Vừa nói cô vừa giơ hai cánh tay ra như kiểu lực sĩ khoe cơ bắp nhưng thật ra là hai cánh tay gầy gầy của cô. Anh khẽ cười rồi cốc đầu cô, nói dịu dàng:
- Ngốc ạ. Khỏe thì không biết lo cho bản thân mình à.
Cô mỉm cười đáp lại. Cô không biết nói gì. Cô cảm thấy chạnh lòng khi phải nói dối anh nhưng cô không thể nào cho anh biết được sự thất là cô đang rất được "quan tâm" ở trường. nhẹ nhàng nhìn phép rồi cô chuồn thẳng về phòng mình. Làm xong đống bài tập, cô bé nhẹ nhàng khẽ vươn vai đứng dậy. Cô sực nhớ mình phải mang đồ uống cho Băng, cô vội chạy xuống bếp. Cô từng nghe bác Kim nói, cậu chủ Băng rất khó tình, không bao giờ làm những gì mình không thích và từ trước giờ cậu ấy chỉ uống mỗi cà phê thôi. Cô ngẫm lại cũng thấy lạ vì từ trước tới giờ cô chỉ pha cacao cho cậu ấy. Không phải vì cô pha cà phê dở mà vì cô thấy uống cà phê vào buổi tối không tốt cho sức khỏe vì thế cô chỉ pha cho cacao. "Hay có khi nào anh ấy đã nhận ra sự "cuốn hút" của cacao như cô không" cô thầm nghĩ. Nhưng thật ra là anh ấy chỉ uống cacao do chính tay cô pha còn lại anh chỉ uống cà phê.
Cốc...cốc...
- Vào đi.  Giọng nói lanh lùng vang lên
Cô bé khẽ đẩy cánh cửa bước vào phòng của Băng. Nhẹ nhàng đặt ly cacao xuống bàn của Băng. Cô lặng nhìn anh đang chăm chú làm việc bên chiếc laptop của mình. Bây giờ, cô thực sự không ghét Băng như ngày đầu tiên mới gặp. Sống chung với anh ấy gần tháng rồi cô dần nhận ra anh ấy không phải là người độc ác. Cái vỏ bọc độc ác, kiêu căng chỉ là do anh ấy xây dựng lên do môi trường sống của anh. Vì thực chất anh ấy cũng biết quan tâm tới người khác chứ như việc anh đã giúp cô bé băng lại vết thương sáng nay" cô thầm nghĩ.
- Vết thương thế nào rồi?
Câu hỏi của Băng đã kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man của mình. Nhìn xuống vết thương rồi cô trả lời:
- Dạ. Nó cầm máu rồi nhờ anh băng dùm em đó. Cảm ơn anh nha.
Cô bé mỉm cười nhìn anh. Lúc này anh mới ngẩn đầu lên nhìn cô. Anh lanh lùng nói:
- Tôi chỉ không muốn trường mình có thêm giọt máu nào trên sàn thôi.
Mặc dù anh nói vậy nhưng cô bé vẫn cảm tưởng như anh ấy đang cố giấu việc gì đó.
- Dạ. Dù gì cũng phải cảm ơn anh chứ.
- Cô rắc rối thật nhỉ?
Cô ngạc nhiên trước lời nói bất ngờ của anh, cô thắc mắc trả lời:
- Dạ?
Không ngước nhìn cô mà cắm cúi vào chiếc laptop anh trả lời:
- Mới ngày đầu đi học, cô đã rất được mọi người "quan tâm" rồi nhỉ.
Giọng điệu mỉa mai của anh lam cô mới sực nhớ đến vụ đó. Cô nói dối:
- Không đâu ạ. Làm gì có ạ.
Liếc nhìn cô anh khinh khỉnh đáp:
- Thật thế sao. Cô tưởng qua mắt được tôi sao?
Ấp úng trả lời:
- Dạ... không... Em xin lỗi.
- Nếu cô rảnh rỗi có thời gian làm mấy truyện đó thì hãy vào hội học sinh đi. Ở đó đang thiếu người.
- Dạ? Không cần thế đâu ạ.
Cô trả lời. Hội học sinh sao? Băng là hội trưởng hội học sinh của trường mà.
- Tùy cô. Giờ cô ra đi, tôi còn phải làm việc.
- Dạ.
Cô nhẹ nhàng rút về phòng mình. Cô không muốn làm phiền Băng nữa. Cô biết Băng nói cô vào hội học sinh là để tránh bớt rắc rối mà cô phải gặp. Thầm cảm ơn anh, cô đi về phòng. Cô không muốn làm phiền anh hay bất cứ ai nữa.

Lượt xem